Họa sĩ Nguyễn Gia Trí mất ngày 20 tháng 6 năm 1993. Để nhớ đến ông nhân ngày giỗ thứ 19 (năm nay, 2012), chúng tôi xin trở lại một câu chuyện của quá khứ khá xa, để xác định ai là người đã vẽ bìa báo Tự Do xuân Canh Tý 1960, mà hiện nay người thì bảo là do Nguyễn Gia Trí vẽ, người thì nói tác giả bức tranh đó là họa sĩ Phạm Tăng. Thế nhưng trước hết, xin mời bạn đọc xem lại bức tranh, mà bây giờ ít người được có dịp thấy:
Friday, September 2, 2016
Tuesday, August 2, 2016
Dịch thơ Lý Bạch: Trong đêm vắng
Có một câu anh nghĩ phải giải thích:
Ngỡ đất vừa dậy sương
Ngỡ đất vừa dậy sương
Thường thì chúng ta nói sương rơi, sương
xuống, sương buông, sương sa v.v... nghĩa là sương từ trên trời xuống. Đó là
hiện tượng tự nhiên thường thấy. Nhưng có một
hiện tượng khác về sương: nó xuất hiện là là mặt đất. Ai ở thôn quê hay nhất là
vùng núi sẽ thường thấy, vào lúc hoàng hôn, sương xuất hiện có vẻ như từ đất
lên. Hồi nhỏ anh đi tản cư sống trong vùng núi, ăn cơm chiều
xong trời chưa tối, mấy anh chị em thường đi dạo ở chân núi. Sương ở núi nhiều
lắm, nhưng buổi chiều xuất hiện trước tiên ở các lùm cây ven núi, từng đám
trắng trắng như từ đất lên, bám vào cây. Ở đồng bằng cũng
thường thấy hiện tượng này, buổi chiều chạng vạng tối nhìn ra cánh đồng thường
thấy sương xuất hiện một giải vắt ngang ruộng lúa trong khi bầu trời chiều hãy
còn trong trẻo.
Cho nên khi đọc câu Nghi thị địa
thượng sương anh liên tưởng ngay đến loại "sương bay là là mặt
đất" này, nên mới diễn là Ngỡ đất vừa dậy sương. Đất dậy sương nghe có vẻ vô lý, nhưng lại hợp với địa thượng sương.
m
m
Wednesday, July 6, 2016
Trăng hoàng thành
Tôi có một cô em, Ngọc Dung, rất bén nhạy đối với cái đẹp, dù là
trong thi ca, âm nhạc hay hội họa, và cả đối với thiên nhiên. Bất cứ vẻ đẹp nào
cũng có thể làm Dung xao xuyến, có khi nước mắt tự động ứa ra như sự đáp lại từ
tình cảm của mình trước vẻ đẹp mà Dung đang chiêm ngưỡng. Đó là một tâm hồn rất
nhạy cảm đối với nghệ thuật.
Vừa rồi tôi có cơ may được sở hữu một bức tranh của họa sĩ
Nguyễn Đình Thuần, bức Trăng Hoàng Thành. Ngọc Dung và tôi đều thích bức tranh,
đã cùng nhau trao đổi một số cảm xúc và nhận xét mà bức tranh mang lại.
Monday, June 6, 2016
Con Ðường Dẫn Ðến Việc Tái Bản Nho Phong
Hầu hết những ai khi học môn Việt Văn trong trường Trung học miền Nam
Việt Nam trước kia đều có thể đã nghe đến tác phẩm Nho Phong là truyện
dài đầu tay của nhà văn Nhất Linh. Nhưng chỉ biết theo bài vở thế thôi,
chứ có thể nói gần như chắc chắn là chưa ai thấy quyển sách ấy, trong
khi các tác phẩm khác của Nhất Linh thì đầy trong các tủ sách gia đình,
các thư viện và hiệu sách. Trong tâm trí của người đọc sách thế hệ này,
hai tiếng Nho Phong như một tiếng vọng của một thời xa xôi nào, không
hiện đại và hiện thực như những Đoạn Tuyệt, Đôi Bạn, Lạnh Lùng, Bướm
Trắng v.v...
Saturday, May 21, 2016
MỘT XÃ HỘI VIỆT NAM BĂNG HOẠI
* Vài nhận xét
nhân đọc cuốn Người Việt Nam Tồi Tệ
của Lâm Nhược Trần, 359 trang, do Người Việt Books, California, xuất bản tháng
5, 2016.
Sunday, April 24, 2016
Vang Bóng Của Một Thời Sắp Qua
Thời gian vài
năm qua giới viết lách lớn tuổi (và tương đối lớn tuổi) người Việt tại hải ngoại
từ giã bạn bè hơi nhiều. Tôi gọi là “từ giã bạn bè” thay vì từ giã cõi đời vì đối
với họ, hình như “cõi đời” gồm bạn bè văn nghệ của họ là chính.
Sunday, March 20, 2016
Tĩnh lặng, khói hồ bay
Tập thơ Khói Hồ Bay là chứng tích của một người làm thơ từ giữa thập niên của tuổi hai mươi cho đến tuổi bảy mươi – suýt soát nửa thế kỷ, từ khi tóc còn xanh đến lúc đầu bạc trắng. Không cần biết cuộc đời, sự nghiệp tác giả, chỉ cần đọc những dòng thơ liên tục từ tuổi thanh niên đến tuổi lão thành, người ta cũng có được chân dung tinh thần và tình cảm của một con người, của một đời người. Đó là một lộ trình đáng kể mà không phải ai cũng có khả năng tạo ra và để lại, như Nguyễn Tường Giang đã thực hiện hầu như suốt cuộc đời mình.
Sunday, February 21, 2016
Đọc “BÊN GIÒNG SÔNG HẰNG” của ENDO SHUSAKU (Viễn Đằng Chu Tác)
Về chủ đề đạo Công giáo trong xã
hội Nhật Bản hay một Tâm-Thức-Mới cho thời đại
Nguyên
tác cuốn sách này trong Nhật ngữ là “Thâm Hà” (Sông Sâu). Trong
ngôn ngữ Hán Việt, và chắc trong Nhật ngữ cũng thế, hai chữ thâm hà gợi một cảm
tưởng mênh mông và sâu thẳm. Nguyễn Văn Thực
dịch là “Bên Giòng Sông Hằng” cũng đã rất khéo để nói lên nội
dung câu chuyện một nhóm du khách Nhật Bản đến thăm sông Hằng bên
Ấn Độ, nhưng chính người dịch cũng nhận thấy chữ “thâm hà” mới
diễn tả được cái chủ đề đích thực về tâm linh rất lớn của tác giả
trong cuốn tiểu thuyết này.
Thursday, December 3, 2015
Duyên nợ giữa nhà văn và nhà phê bình
Vào lúc 2 giờ chiều ngày Chủ nhật 22 tháng 11, 2015, một buổi lễ
tưởng niệm nhân 49 ngày mất của nhà văn Võ Phiến đã được tổ chức tại nhật báo
Việt Báo, Little Saigon. Trong dịp này, cũng trong tinh thần tưởng niệm nhà
văn, hai cuốn sách về ông đã được ra mắt: cuốn Thư Võ Phiến do Gs
Nguyễn Hưng Quốc biên tập từ hàng trăm lá thư do nhà văn Võ Phiến viết cho ông
trong vòng hai mươi năm, và cuốn Võ Phiến Một Đời Trăn Trở, một cuốn
sách nghiên cứu về nhà văn Võ Phiến do Gs Nguyễn Hưng Quốc biên soạn. Bài
viết này của Phạm Xuân Đài là để dành cho buổi tưởng niệm nói trên, nhưng vì
thiếu thì giờ nên đã không thể trình bày. Nay xin đăng lại nguyên văn.
Tuesday, September 22, 2015
CÁI CHẾT TRONG CA KHÚC PHẠM DUY
Trong buổi lễ tưởng niệm Ðỗ Ngọc Yến
vào tối ngày 23 tháng Tám 2006 tại phòng sinh hoạt Lê Ðình Ðiểu của báo Người
Việt, Bích Liên với giọng cao vút trong phong cách opéra, đã hát những lời này:
Friday, August 7, 2015
Cùng Đinh Cường đi vào cõi tạo hình
Câu tựa
đề trên có nghĩa là: tôi đọc quyển sách Đi Vào Cõi Tạo Hình của Đinh Cường. Đọc,
và thưởng thức vừa hội họa, vừa thi ca, vừa một công trình sưu tầm trong thế giới
nghệ thuật Việt Nam.
Saturday, July 4, 2015
TÌNH MỘT THUỞ CÒN HƯƠNG hay CÒN VƯƠNG
Cả đời
tôi chưa bao giờ thuộc bài thơ Màu Thời Gian của Đoàn Phú Tứ. Nhưng tôi biết
bài thơ ấy rất sớm, có lẽ từ thuở tôi chưa biết đọc, hoặc ít ra chưa biết đọc
thơ. Tôi sống một thời thơ ấu chịu ảnh hưởng hoàn toàn của các anh chị tôi, hai
chị và hai anh lớn, họ ca hát bài gì thì tôi lặp lại đúng bài đó, họ ngâm nga
bài thơ nào thì tôi nhớ lõm bõm mấy câu của bài đó. Bây giờ kiểm điểm lại, về
các bài hát tôi nhớ nhiều, gần như trọn vẹn ca điệu và ca từ của mỗi bài, còn
thơ chỉ thuộc đây đó một số câu.
Thursday, June 18, 2015
Monday, March 9, 2015
DƯƠNG THIỆU TƯỚC ‘TIẾNG XƯA’ CỦA CHÚNG TA
(Đã
được tác giả đọc trong đêm nhạc “Dương Thiệu Tước ‘Tiếng Xưa’ của chúng ta” tổ
chức tại Rose Center Theater (Westminster, Nam California) ngày 12 tháng Bảy,
2008.)
Thursday, January 8, 2015
CÔNG VIỆC XUẤT BẢN VÀ PHÁT HÀNH TẠI MIỀN NAM TRƯỚC 1975
Nếu so sánh nền văn học của một quốc gia như là phần
trí tuệ và tình cảm của một con người thì việc in sách, phát hành sách, việc
mua bán sách lại có thể ví như chuyện ăn uống, tiêu hóa, dinh dưỡng cho cơ thể
của con người đó. Ít ra cái này cũng là điều kiện sinh tồn cho cái kia.
Subscribe to:
Posts (Atom)





